宋代:李祥
孝xiào宗zōng皇huáng帝dì挽wǎn词cí其qí二èr--李lǐ祥xiáng
授shòu受shòu唐táng虞yú盛shèng,,羹gēng墙qiáng极jí继jì承chéng。。诚chéng身shēn唯wéi业yè业yè,,子zi道dào每měi烝zhēng烝zhēng。。
寰huán海hǎi双shuāng亲qīn养yǎng,,通tōng丧sàng上shàng圣shèng能néng。。独dú高gāo惟wéi孝xiào德dé,,万wàn古gǔ仰yǎng徽huī称chēng。。
上一首:释延寿《山居诗 其三十二》
下一首:陈之方《祠南海神》