唐代:胡宿
沧cāng浪làng亭tíng--胡hú宿sù
竄cuàn逐zhú本běn无wú罪zuì,,羁jī窮qióng向xiàng此cǐ忘wàng。。
野yě烟yān含hán怅chàng望wàng,,落luò日rì满mǎn沧cāng浪làng。。
乱luàn草cǎo荒huāng来lái绿lǜ,,幽yōu兰lán死sǐ亦yì香xiāng。。
楚chǔ魂hún招zhāo不bù得dé,,秋qiū色sè似shì潇xiāo湘xiāng。。
上一首:胡宿《长卿》
下一首:胡宿《采莲女》